Búp bê cũ
Búp bê cũ là một câu chuện kinh dị về một cô bé nhận được một món quà kỳ lạ từ ngày sinh nhật
Vào buổi sáng ngày sinh nhật. Mẹ của Lucy đánh thức cô dậy và nói với cô là có một bưu kiện đã gửi đến và nó được gủi dến địa chỉ của cô.
Cô bé nhanh chóng mở gói quà và hoảng sợ khi thấy thứ ở bên trong. Nó là một con búp bê cũ kinh tởm nhất mà cô từng thấy. Nó hoàn toàn trọc và lớp da bị rạn nứt và phủ đầy bụi. Thứ tồi tệ nhất là răng của nó. Chúng rất nhọn, sắc bén và trông hung tợn. Chúng giống như răng nanh của động vật.
Rùng mình, cô cầm lấy con búp bê và vứt nó vào trong góc. Mẹ cô mắng rằng ai đó đã rất khó khăn để gửi cô con búp bê này. Mẹ cô khuyên tốt nhất nên tôn trọng nó.
Lucy có gắn cãi lại nhưng mẹ cô không nghe. Bà ta ép cô phải giữ lấy con búp bê. Vì vậy, để tất cả được giải quyết. Cô gói nhét nó vào một cái tủ nhỏ ở dưới sàn, phía sau kệ giày nơi mà cô không phải thấy cái thứ xấu xí, ma quỷ đó nữa.
Cho đến một vài đêm sau đó, khi Lucy đang nằm trên giường, cô nghe thấy một tiếng động... một tiếng sột soạt, chúng kéo dài khoảng 5 phút. Sau đó, một tiếng kéo lê nhỏ và cuối cùng là, tiếng lạch bạch nghe như tiếng bước chân đi rất nhanh.
Ngay lúc này Lucy đang run rẩy sợ hãi trên giường, không thể cử động. Sau đó, cô nghĩ đã nghe thấy tiếng khàn yếu ớt vang từ dưới lầu. Lucy luông để của mở và đèn luôn bật khi ngủ vì cô một chút sợ bóng tối.
Cô nghe thấy một tiếng nói "Lucy, tôi đang đi lên bậc đầu tiên" ... và sau đó tiểng cào cấu lớn lần nữa như là nói lên thứ đó đã trở về nơi nó ẩn náu
Lucy rấy sợ hãi nên cô không thể ngủ được một chút nào cho đến bình minh, mẹ cô đánh thức cô dậy để đến trường.
Lucy cố gắng giải thích cho mẹ hiểu chuyện gì đã diễn ra vào đi đêm đó, như đã quá mệt mỏi, mẹ cô chỉ nói đó "là một giấc mơ."
Tất nhiên đó không phải mơ. Lucy năn nỉ gia định cho phép cô vứt đi con búp bê đó và thùng rác, nhưng họ lại thuyết phục cô và cô phải giữ nó. Vì vậy Lucy miễn cưỡng đi về giường, nói với bản thân đó chỉ là một gất mơ. Cô kiểm tra cái tủ ở dưới sàn mơi mà Lucy đã để nó ở đó.
Vào đêm đó, Lucy cố gắn không ngủ nhưng cô vẫn thiếp đi mặc dù đã cố chống lại nó. Ngay sau đó, tiếng nói đó đã đánh thức cô lần nữa. Cô tự hỏi liệu đây có lẽ nào chỉ là tiếng nói trong đầu của mình.
"Luuucccyyyyy! Tôi đã lên bậc thứ 4 rồi...", nó nói. Sau đó là tiếng lạch bạch và giọng nói không tái diễn nữa. Lucy hiện giờ đang khóc, và một đêm nữa không thể ngủ. Lucy nói với bạn bè về con búp bê, và tất nhiên họ cười nhạo cô. Lucy chỉ còn có thể nghĩ rằng nếu con búp bên đó có thể leo 4 bậc một đêm thì chỉ còn một đêm nữa.
Vào tối hôm đó, Lucy quyết định đóng cửa phòng ngủ. Khi tắt đèn, mẹ cô hỏi tại sao cô không còn sợ bóng tối nữa?. Đáp rằng cô có thể và xin mở đèn trong phòng thay vì là đèn ngoài hành lan. Nhưng mẹ cô chỉ ra đèn trong phòng sẽ khiến khó ngủ và nói là không đồng ý.
Sau đó Lucy chấp nhận đi ngủ mà không có đèn. Cô để mở rèm phòng ngủ dù sao để có môt ít ánh sáng chiếu vào. Ngay khi cô chìm vào giất ngủ, cô nghe một tiếng động.
Và sau đó giọng nói cất lên, lần này rất rõ ràng. "Luuuuccccyyyy! Tôi đang ở bậc thang trên cùng..."
Trong bóng tối của căn phòng, Lucy nghe một tiếng mở cửa và rung rẫy trong sợ hãi. Cô không chắc, nhưng cô nghĩ cô có thể thấy cánh cửa phòng ngủ đang từ từ mở ra, chậm rãi.
Vào buối sáng tiếp theo. Người nhà của Lucy thấy xác cô bé ở dưới chân cầu thang. Họ đoán rằng cô đang đi vệ sinh ban đêm, và trong bóng tối đã trượt chân xuống cầu thang và gãy cổ.
Con búp bê được tìm thấy bên cạnh cô, và nó được chôn cùng với Lucy. Mọi người nói đó thật là bi kịch
"Con bé yêu con búp bê", người mẹ nói. "Giờ đấy 2 đứa đã có thể ở cùng nhau mãi mãi"
Nhận xét
Đăng nhận xét