Tàu đánh cá

 Tàu đánh cá là một truyền thuyết đô thị kinh dị của Nhật Bản về một con tàu đánh cá nhỏ bị mất tích khỏi bờ biển Nhật Bản vào năm 1926. Nó cuối cùng được tìm thấy tại một bờ biển của Canada vào nào 1972. Tại Nhật Bản, câu chuyện này còn được biết đến với tên "Sự kiện tai nạn Ryo-yei-maru".


Vào 31 tháng mười năm 1927, tại đảoVancouver của miền tây bờ biển Cananada. Một tàu chở hàng của Mỹ với tên gọi là "Magaret Dollar" đang trờ về cảng của Settle tại Washinton, khi nó băng qua một con tàu nhỏ đánh cá Nhật Bản đã mất tích. Tên của con tàu đó là "Ryou-yei-maru"

Con tàu xác chết được phát hiện

Con tàu đánh cá này ở trong tình trạng rất khủng khiếp. Thân tàu vỡ nát, rải rác trên bon tàu chỉ còn lại là xác chết, xương người, xác không có chân. Một mùi nồng nặc của xác chết và phân huỷ trong không khí.

Trong cabin, có một xác chết với xương sọ bị vỡ. Trên tường trong cabin phủ đầy những vết máu. Trong nhà bếp, lông của mồng biển vương vãi trên sàn. Một vài can dầu ở trên bếp và một trong số chúng có cả tay người. Không có thức ăn hay nước uống còn lại. Động cơ hoàn toàn hư hỏng và gỉ sét.

Tuy nhiên, một tập nhật kí màu vàng được tìm thấy trong phòng thuyền trưởng, và nó được ghi lại toàn bộ những gì đã xảy ra trên Ryou-yei-maru. Thật không thể tin được. Đây là thông tin trong cuốn nhật ký đó.

Con tàu đánh cá không may mắn

 Ngày 5 tháng 12 1926: Tàu Ryou-yei-maru khởi hành từ cảng Misaki ở tỉnh Kanagawa với 12 thành viên. Chủ sở hữu là Fujii Sanshiro, thuyển trưởng Miki Tokizo và Hosoi Denjiro là kỹ sư trưởng. Con tàu có một cột buồm và nặng 9 tấn

 Ngày 6 tháng 12: Chúng tôi sẽ đi tìm kiếm cá ngừ tại bờ biển Choshi thuộc tỉnh Chiba. Điều kiện thời tiết rất tệ và động cơ đang tạo ra tiếng động lạ. Chúng tôi neo lại cảng Choshi và kiểm tra nhưng không phát hiện vấn đề gì. Chúng tôi ra khơi một lần nữa và có được một lượng lớn cá hồi tại bờ biển Choshi, nhưng chúng tôi lại đối mặt một cơn bão và trôi dạt hơn 1000 dặm cách bờ biển Choshi.

 Ngày 15 tháng 12, chúng tôi thấy một con tàu xuất hiện tại phía chân trời. Nó tên là Kishu. Mặt dù chúng tôi đã gửi tín hiệu và la hét nhưng nó vẫn đi qua mà không có phản hồi. Thuyển trưởng Miki quyết định cho phép tàu tự trôi. Tàu có đủ thưc ăn trong vòng 4 tháng.

 Ngày 16 tháng 12, một con tàu khác tên là "Oriental Steamer" lướt qua. Chúng tôi đã ra dấu hiệu và hét to, nhưng một lần nữa, không có hồi đáp mặc dù chúng tôi đã làm đủ mọi cách, chúng tôi bị đẩy đi theo hướng ngược lại. Các thành viên bắt đầu tuyệt vọng. Tất cả những gì chúng tôi có thể làm là chờ cho tới khi một con tàu hơi nước khác đi qua. Thuyển trưởng quyết định cho gió đẩy tàu trôi đến Mỹ. Tuy nhiên, ông ta nói việc một con tàu đánh cá vương buồm đến Mỹ thậm chí khó hơn hành trình của Christopher Columbus tìm ra Châu Mỹ.

 27 tháng 12: Chúng tôi câu cá ngừ.

 27 tháng 1: Chúng tôi đem xô ra để hứng nước mưa. Chúng tôi mong có thể dùng nó làm nước uống, nhưng mưa rất ít.

 17 tháng 2: Thực phẩm dự trữ đã gần cạn.

 6 tháng 3: Phòng dự trũ thực phẩm của chúng tôi đã chạm đáy. Chỉ còn cá. Thần chết và cơn đói đang dần đến...

 7 tháng 3: Kỹ sư trưởng, Hosoi Denjiro đã chết. Anh ta chết khi đang nói sảng, "Tôi muốn được chạm vào đất của nước Nhật lần nữa....Tôi muốn nhìn thấy nó lần nữa...dù chỉ một thoáng nhìn". Chúng tôi đã chôn anh ta cùng đại dương.

 9 tháng 3: Chúng tôi đã cố bắt được một con cá mập, nhưng Naoe Tsunetsugi không còn chút sức nào để ăn. Anh ta chết trong tình trạng gầy gò. Chúng tôi chôm anh ta cùng đại dương.

 15 tháng 3: Izawa Satsugi, người giữ nhật ký của con tàu chết trong cơn bệnh. Matsumoto Gennosuke tiếp quản công việc của anh ta. Chúng tôi chôn Izawa cùng với biển. Chỉ trong khoản thời gian ngắn nữa thôi, tất cả sẽ chết đói. Chúng tôi mặt xanh xao với bộ râu dài, đi lại không vững trên tàu như những hồn ma.

 27 tháng 3: Hai người - Yokota Yoshinosuke và Terada Hatsuzo - đột nhiên mê sáng hét lớn. "Này ! chúng ta đang ở Mỹ! Tôi có thể thấy cầu vòng!" Thật điên loạn. Họ bắt đầu cắn và gặm những tấm ván gỗ. Cái vựt thẳm chết chóc tồi tệ nhất cuối cùng đã đến.

 29 tháng 3: Yoshida Fujiyoshi đã bắt được một con cá ngừ lớn. Mitani Torakichi đột nhiên trở nên cuồn loạn. Anh ta lấy một cái rìu và vung nó vào đầu của Yoshida Fujiyoshi. Thật kinh hoàng, nhưng không ai trong chúng tôi còn sức để đứng dậy mà ngăn anh ta lại. Chúng tôi chỉ nhìn và cứng đờ trong im lặng. Chúng tôi còn bị scurvy vì thiếu rau và có máu chảy trong răng. Chúng tôi như con quái vật. Ôi, đức Phật hãy cứu chúng con!

 4 tháng 4: Thuyển trưởng Miki bắt được một con chim bay gần trên mạn tàu. Ông ta phóng lên và chụp lấy nó với tốc độ như một con rắn. mọi người vây xung quanh như đàn kiến, xé xác và ngấu nghiến khi đang còn sống. Mồm chúng tôi đầy máu và thịt tươi. Không gì có thể ngon đến vậy. Đây là cách mà con người biến thành quái vật.

 6 tháng 4: Tsujimon Ryoji chết khi nôn ra máu.

 14 tháng 4: Sawamura Kanjuro phát điên và trở nên bạo lực. Anh ta bắt đầu chặt những cái xác và ăn thịt chúng. Đây là địa ngục sao?

 19 tháng 4: Hai người - Kazuo Toyama và Sawamura Kanjuro đánh nhau tranh giành miếng thịt trong bếp. Họ như hai con quỷ bước ra từ địa ngục. Những người còn lại chỉ muốn được sống để nhìn thấy nước Nhật một lần nữa. Đêm đó, 2 người kia đã chết trên sàn nhà đầy máu.

 11 tháng 5: Có cơn gió mạnh từ phía tây bắc. Tây và nam, con tàu trôi cùng cơn gió. Không còn thấy ngọn núi nào cả. Không tàu nào khác. Chỉ có mùi hôi thối của xác chết và sự nhão nhoét thịt thối rửa từ cái xác của những thành viên chúng tôi. Thân thể họ chỉ còn lại xương, chúng tôi đã đến cuối cùng của thể giới...

Nhật ký kết thúc ở đây.

Những điều kỳ lạ

Tuy nhiênm khi điều tra nhật ký. có một sự thật kỳ lạ loé lên. Trong khi thuỷ thủ cảu tàu đánh cá nói rằng họ không gặp bất cứ con tàu nào khác và không ai trả lời tín hiệu của họ, điều này có vẻ không đúng. Mặc dù Ryou-yei-maru đã băng qua Thái Bình Dương và được cho rằng họ không thể tìm thấy một hòn đảo. Làm sao chuyện này có thể?

Điều kì lạ nhất là tuyên bố của thuyển trưởng Richard Healy của con tàu chở hàng "West Aeson"

"23 tháng 12, 1926, chúng tôi tìm thấy một mảnh gỗ thuyền trôi dạt theo sóng trên biển Thái Bình Dương khoảng 1000km từ Seattle. thậm chí nó gần như vậy, vẫn không thấy có hồi đáp từ tín hiệu giải cứu của chúng tôi. Tên con tàu là Ryou-yei-maru. Khoảng 10 thuỷ thủ đứng trên boong tàu nhìn vào chúng tôi, nhưng không ai trong số họ trả lời cuộc gọi của chúng tôi"

Nhưng cuộc gặp gỡ này lại không được đề cập trong nhật ký của tàu Ryou-yei-maru.

Chuyện gì đã xãy ra với họ?

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

TOMINO'S HELL

Peko-chan

OKAMURO